Trong đám cưới, Tĩnh đã không thể đón dâu tận An Giang và nhờ em trai làm cho chú rể đóng thế. Chuyện tình của họ có nhẽ là một câu chuyện cổ hủ tích có thật giữa đời thường giả dụ…
>> Nữ giám thị bị làm thịt: Nghẹn lòng tấm bằng ra trường dưới di ảnh
>> Đang sống đột bị cả nhà chồng nhẫn tâm ‘khai tử’ trên bàn độc
>> Bí mật ghê sợ sau vẻ ‘sang chảnh ‘ ở Karaoke Ruby Hải Phòng
Chúng tôi gặp Đặng Văn Tĩnh (SN 1986, trú tại Đồng Than, Yên ổn Mỹ, Hưng Yên ổn) một ngày cuối tháng 6. Đã 2 tháng sau trận nhỏ nhắn “thập tử nhất sinh”. Sau những ngày thảm kịch, khủng hoảng ý thức, Tĩnh đã khá hơn đôi chút.
Tĩnh đã không người điều khiển viện bản thân phải gượng gạo dậy sau cú sốc hôn nhân. Người đàn bà đã từng chết sống vì tình ái, đã từng gạt bỏ mọi thành kiến, khoảng cách thức địa lý để đến với anh giờ rời dành đi, biến thành cú sốc quá lớn khiến cho anh quỵ ngã.
Tuy nhiên, ngồi thì thầm với chúng tôi, Tĩnh đã khá hơn phổ thông so với lần chạm chán trước. Anh tự tín hơn khi kể về cuộc đời đầy thảm kịch của chính mình, kể về những người thiếu phụ đã từng khiến trái tim anh thổn thức và cũng chính những người thiếu nữ ấy đã bóp nghẹt trái tim yêu của anh.
Vui vẻ đến với một người tật nguyền như Đặng Văn Tĩnh cứ “bỗng đến rồi đột đi” như cơn mưa mùa hạ. Vui vẻ gõ cửa cũng là lúc trái tim Tĩnh run lên vì yêu, được san sớt vui vẻ, được cảm thông và khi hạnh phúc ấy vỡ vạc. Anh lại phải tự sống, tự vươn lên để vượt qua nghịch cảnh.
Khi mới hiện ra, cậu nhỏ nhắn Đặng Văn Tĩnh ngày nào cũng lành lặn như bao cậu nhỏ nhắn khác. Tuổi thơ của Tĩnh gắn bó với những rặng nhãn cạnh nhà, êm ả trôi qua. Thế nhưng tại họa ập xuống tham gia năm Tĩnh học lớp 7.
Sau cơn sốt, toàn thân Tĩnh tê buốt, lạnh cứng và không cử động được. Đôi bàn tay, bàn chân đã không nghe theo chủ cứ oặt ra không vận động được. Bố mẹ Tĩnh bế đứa con đầu lòng đi chạy chữa khắp nơi nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Tĩnh đã phải làm cho bạn với 4 góc giường từ đó. Anh bại liệt hoàn toàn.
Đặng Văn Tĩnh từng ngày bước qua những thảm kịch của hôn nhân
Tĩnh bảo, bị liệt khi còn quá bé, Tĩnh thấy bản thân mình thiệt thòi hơn, ảm đạm khổ tất cả nhưng khi lớn hơn, Tĩnh thấy mình bi ai khổ tương tự không những không đáp ứng được gì mà còn khiến cho khổ ba má và các em. Tĩnh tự động viên bản thân mình phải cố gắng, phải khỏe khoắn, tự bản thân mình kiến lập cho bản thân một cuộc sống tốt hơn.
Nhờ sự tự tin của bản thân, Tĩnh đã “chinh phục” được cô gái giang biển, nguyện bên Tĩnh chăm nom cho Tĩnh trọn đời khi tuổi vừa đôi mươi. Cô gái ấy đã khiến Tĩnh trao trọn mối ngành ngọn non nớt, phong thanh của chàng trai tật nguyền.
Thế nhưng định kiến thị trấn hội và những tranh chấp không tên đã làm cho cuộc hôn nhân đầu vỡ vạc. Người con gái hơn Tĩnh 4 tuổi đã lặng lẽ rời khỏi cuộc thế Tĩnh để lại cho anh một khoảng trống trong tim.
Cuộc hôn nhân đầu vỡ lẽ, Tĩnh tự vấn với lòng sẽ khép lại trái tim, sẽ sống và góp sức cho thế cục và hỗ trợ những người thiệt thòi như Tĩnh. Nhờ vậy, Tĩnh tham gia đa số các hoạt động phố hội, anh biến thành chủ nhiệm của CLB Rạng ngời ước mong của xã Đồng Than, nhập cuộc các hoạt động tự nguyện kêu gọi lòng hảo tâm của phường hội đến với người khuyết tật.
Hiện nay Tĩnh đang là chủ nghiệm Hội Người Khuyết tật Mái ấm Tình thương của quận Lặng Mỹ (Hưng Yên). Có những hoạt động Tĩnh đã xin được đến cả chục triệu tiền việt cho những người kém may mắn như anh. Tĩnh bảo trong những hoạt động ấy, Tĩnh được sống, được sẻ chia, được cho mà chẳng giữ lại cho bản thân.
Sau những hạnh phúc được sẻ chia, đêm về Tĩnh lại âm thầm bầu bạn với chiếc radio trong căn phòng trơ trọi. Dẫu run rẩy với ái tình nhưng trái tim Tĩnh đã mách bảo anh tậu tới chương trình “cửa sổ tình yêu” để được tâm tình và sẻ chia. Phê duyệt chương trình ấy, một lần nữa trái tim Tĩnh lại thổn thức khi nhận được sự đồng cảm của cô gái miệt vườn tận An Giang xa xôi…
Êm ấm của Tĩnh là đứa đại trượng phu càng ngày càng lớn khôn.
Hầu hết người bạn đã gọi điện đến cho Tĩnh, thế nhưng đa số họ chỉ là những lời động viên thoáng qua mà thôi. Trong số đó, người niềm nở, sẻ chia và khích lệ rộng rãi nhất với Tĩnh là Trang, một người con gái miệt vườn.
Do đã vỡ lẽ trong hôn nhân, Tĩnh rất thận trọng với thiếu nữ. Thế nhưng Trang tự nhận bản thân mình là một người tàn tật để hiểu và sẻ chia với Tĩnh. Nhưng câu chuyện từ nhì đầu giang sơn, những sẻ chia của hai trái tim đồng điệu đã đưa họ đến với nhau. Trái tim của Tĩnh đã thổn thức quay về, họ đã yêu nhau bao giờ chẳng biết.
Tình yêu của Tĩnh đặt trước một thách thức nghiêm trọng khi Trang đã phải diễn văn thật với Tĩnh rằng, cô đã “lừa rối” Tĩnh, cô là người hoàn toàn thông thường. Tĩnh đã sụp đổ, anh trốn chạy tình yêu khi nó đang bùng cháy.
Tĩnh đã nén lòng chính mình lại, anh trốn mọi tin nhắn, mọi cuộc gọi của Trang, dù trong trái tim Tĩnh nhớ Trang da diết. Thế nhưng với tình ái mãnh liệt từ Trang, cô đã khiến cho Tĩnh phải suy nghĩ lại.
Sau thách thức đó, Trang đã vượt lên mọi định kiến mái ấm, mọi sự trốn chạy của Tĩnh để nhị người tới với nhau. Trong đám cưới, Tĩnh đã chẳng thể đón dâu tận An Giang và nhờ em trai khiến cho chú rể đóng thế. Chuyện tình của họ có nhẽ là một câu chuyện cũ rích tích có thật giữa đời thường. Kết quả của tình yêu đó là một bé nhỏ trai kháu khỉnh thành lập.
Thế nhưng, bước tham gia cuộc sống gia đình, những định kiến phường hội đã làm cho Trang gục ngã, cô trốn chạy khỏi cuộc hôn nhân cũ rích tích mà chính cô dựng lên.
Căn phòng êm ấm của Tĩnh trở lên giá lạnh. Ngày Trang ra đi, chỉ còn lại tiếng bi bô của trẻ thơ gọi mẹ. Tĩnh đã ngao ngán, anh không ít lần nghĩ đến cái chết để giải thoát khỏi những thảm kịch, thế nhưng tiếng khóc, cười của đứa con đã khiến Tĩnh nghĩ lại.
Hạnh phúc hôn nhân của Tĩnh đã tan vỡ như những lâu đài cát
Tĩnh đã không hề trách móc Trang, anh suy sụp, anh sắm đến khói thuốc lá. Khói thuốc ấy không những không làm cho Tĩnh quên đi thảm kịch của đời bản thân mình mà còn khiến cho Tĩnh ốm một trận thập tử nhất sinh. Sau trận nhỏ tuổi đó, Tĩnh đã tự đứng vững hơn, tự nắm bắt về cuộc thế bản thân mình hơn.
Tĩnh tâm sự: “Bản thân luôn thầm cảm ơn ông trời đã đưa cô ấy tới với mình. Từ lúc có Trang, chính mình đã thôi không nghĩ tới những thiệt thòi mà mình đã và đang phải trải qua. Khi cô ấy ra đi, mình cũng chẳng phải trách cứ cô ấy. Chỉ thương đứa nhỏ xíu, đôi khi hỏi mẹ đâu. Những lúc ấy bản thân lại chỉ lên ảnh cưới và bảo mẹ con đó và mẹ đang đi làm xa để mua sữa, sắm siêu nhân cho con…”, Tĩnh nói trong nghẹn ngào.
Sau hầu hết những bão giông của thế cục, Tĩnh bảo, Tĩnh vẫn sẽ yêu, sẽ sống để tốt hơn dù hiện giờ sức khỏe cũng yếu dần. Vui vẻ của Tĩnh là sự chăm ngoan của cu Hiếu (Tên con của Tĩnh và Trang), là được tham gia các hoạt động thị trấn hội.
Ước mơ còn dang dở
Trong lúc tâm can với chúng tôi, Tĩnh nói về ước mong và dự định sắp đến. Tĩnh đang có dự kiến thành lập một quán nước gần nhà, quán nước vừa giúp bố con Tĩnh có “đồng ra, đồng tham gia” và mong nó sẽ biến thành nơi sinh hoạt của những người cùng tình cảnh như Tĩnh.
Thế nhưng, do cuộc sống còn phổ biến gian truân, số vốn của Tĩnh còn hạn hẹp nên chiếc quán mới dựng vẫn chỉ là tấm bạt lều mong manh bên đường cái, dự kiến đó Tĩnh vẫn đang đợi chờ ở mai sau…
Theo Nguoiduatin
® Phiên bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng phù hợp trích dẫn
Tham khảo thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét