Vượt lên nghịch cảnh để trở thành du sinh viên của trường đại học Niilm, Quyên chỉ có ước mơ giản dị là được hiến đâng cho xã hội. Thế nhưng em luôn trằn trọc, không biết có chấp hành ước mong đó hay không, vì mẫu mã tàn tật, sức khỏe yếu...
Vương Thị Quyên (SN 1989), quê ở xã Quảng Xuân, huyện Quảng Trạch, (Quảng Bình), hiện đang là sinh viên năm thứ 3 - Đại học Niilm (Ấn Độ).
Vượt qua số mệnh
Tôi gọi là cô gầy “hạt mít” vì năm nay đã 27 tuổi, nhưng trọng lượng cơ thể Quyên chỉ nặng vọn vẹn 28 kg.
Quyên mang trong bản thân di chứng chất độc da cam nên cơ thể còi cọc. Không chỉ thế, em lại còn “khoác” sau lưng túi ung bướu to quá cỡ, cảm giác như người em bị co lại.
| Vương Thị Quyên (áo hồng) và quý khách du học sinh ở Đại học Miilm |
Vương Thị Quyên là con gái út trong mái ấm có 4 anh chị em. Bác mẹ Quyên là ông Vương Quốc Thuấn và bà Hoàng Thị Quế.
Ông Thuấn (SN 1953), nhập ngũ vào bốn tuần 8/1972, trong đội hình Nam tiến thuộc Sư đoàn 341, Quân đoàn 4, chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam bộ; nhập cuộc chiến dịch Đại dương Chí Minh ở cánh phía đông: Xuân Lộc, Long Khánh, Biên Hòa...
Năm 1977, ông Thuấn tiếp tục khiến trách nhiệm quốc tế tại Campuchia đến năm 1980 thì xuất ngũ về quê.
Theo ông Thuấn, cả 3 người con trai đầu của ông hình thành đều lành lẽ, Quyên lúc sinh cũng phổ biến như những đứa trẻ khác.
Thế nhưng năm lên 9 tuổi, quần chúng mới phát hiện có một khối u đằng sau lưng Quyên, thoạt đầu chỉ bằng nắm tay, rồi sau cứ to dần theo độ tuổi của Quyên.
“Kết luận từ các bệnh viện thì Quyên bị hiện tượng lệch xương, khối u chính là hệ thống xương khuông bị biến chứng, phát hành thành u. Chất dinh dưỡng được bao nhiêu khối u hấp thụ hết, còn thân thể Quyên còi cọc, nhỏ dại lại”, ông Thuấn cho biết.
Dù số mệnh nghiệt ngã, nhưng Quyên chưa bao giờ chịu đầu hàng số phận, suốt 12 niên học Quyên luôn đạt thành công khá, giỏi.
Sau đó em tốt nghiệp trung cấp tin học (Trường đại học Quảng Bình) và được nhận vào khiến tại Hội nạn nhân chất độc màu da cam huyện Quảng Trạch.
Năm 2014, Quyên đã vượt lên toàn bộ thí sinh trong dịp phỏng vấn của Bộ ngoại giao Ấn Độ, Bộ Ngoại giao Việt Nam để giành học bổng nữ sinh khả năng trẻ do Bộ Ngoại giao Ấn Độ cung cấp du học Ấn Độ, kinh phí trọn gói 5.500 euro.
Quyên bây chừ đã là nữ sinh viên năm thứ ba, Khoa Báo chí - Truyền thông, đại học Niilm, thị trấn Kaithal, bang Haryana nằm phía bắc Ấn Độ.
Ước mơ giản dị
Ở đại học Niilm, phần nhiều sinh viên du học tới từ các nước châu Phi, châu Á... họ đều là con em quan chức đang công tác trong ngành nghề ngoại giao.
Cả trường chỉ có 3 học sinh vietnam và duy nhất Quyên là nạn nhân chất độc màu da cam.
“Anh chị em sinh viên quốc tế chẳng nhân thức thảm họa da cam vn, nạn nhân chất độc da cam là gì đâu. Họ sắp có em bằng sự ngạc nhiên, bằng sự khâm phục”, Quyên tâm sự.
Chia sớt về hành trình học tập tại nước ngoài của chính mình, Quyên kể, quá trình đầu em hoàn toàn thua kém bằng hữu vì không biết tiếng Anh, trong khi phần nhiều giáo trình, giao thiệp, giảng dạy đều sử dụng tiếng Anh.
Vì thế, Quyên đã phải nỗ lực gấp đôi để đuổi theo khách hàng. Được sự giúp sức của nhị chị sinh viên đồng hương, Quyên học đêm học ngày, ngoài thời điểm lên giảng trục đường, thời gian còn lại đều giành học ngoại ngữ.
Cuối năm thứ nhất, em đọc thông, viết thuần thục, giao du tiếng Anh bình thường như đại chúng. Trong khoảng 60 điểm bình quân các môn học năm học đầu tiên (chuỗi hệ thống giáo dục Ấn Độ xét theo thang điểm 100), bước sang niên học thứ hai, điểm bình quân của Quyên đạt gần 70.
Không chỉ gian khổ về tiếng nói, về việc học, Quyên cũng phải trải qua phần đông khó khăn khác khi sinh sống ở nước ngoài như khí hậu và cách thưởng thức.
Khí hậu Ấn Độ rất khắc nghiệt, mùa hè nắng nóng đến 48 độ C, nhưng mùa đông nhiệt độ xuống thấp 1 tới 2 độ, thậm chí dưới âm.
Ở bang Haryana, phần nhiều cư dân theo đạo Hindu, hay ăn chay. Vì thế, dù đã sinh sống ở đó 2 năm, nhưng Quyên vẫn chẳng thể nào dùng được trái cây của họ. Quyên phải nhờ người đi chợ tìm thực phẩm về, tự bản thân mình đóng chai.
“Sắp bước tham gia năm thứ 3, niên học cuối cùng, nhị người chị đồng hương gắn bó với chính mình đã về nước, hiện nay cả trường chỉ có em người Việt Nam. Lo lắm!”, Quyên tỏ bày.
Nói về mơ ước sau này của chính mình, Quyên bảo: “Mơ ước thì đa dạng lắm! Sống trong thế cuộc bạn nào cũng có quyền mong ước. Hiện thời bản thân mình được gia đình, người nhà, số đông tạo điều kiện cả về vật chất lẫn tinh thần để có nhân tố kiện đi học tập tại nước ngoài thành tài.
Sau này, bản thân hy vọng được cống hiến cho thị trấn hội như những người tầm thường. Chưa bao giờ chính mình bi thảm nhưng mẫu mã tàn tật, sức khỏe yếu kém như chính mình, mơ ước ấy khó biến thành thực tế...”, Quyên trằn trọc.
Đọc thêm: tin tức nhanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét