Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Hà Nội sẽ kẹt xe cả ngày lẫn đêm giả dụ không hạn dè bỉu dụng cụ cơ giới tư nhân

Sau 2 tuần công khai để lấy quan niệm, đề án nâng cao năng lực vận tải công cộng và hạn chế giễu xe tư nhân tại Thủ đô đã nhận được hàng nghìn quan niệm không giống nhau.

Chia sớt với bạn đọc Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, TS.Chết thật Việt Hùng – Phó Chủ toạ Ủy ban An toàn Giao thông Nước nhà nghĩ rằng, đây là một đề án khả thi, khôn xiết quan trọng đối với hệ thống liên lạc Thủ đô.

- Ông có phản hồi gì về đề án nâng cao năng lực công cụ vận chuyển vận công cộng và hạn nhạo báng công cụ tư nhân mà Sở GTVT Thủ đô đang lấy quan điểm?

TS.Khuất Việt Hùng: Quan điểm của tôi hiện giờ Hà Nội mới làm đề án này là hơi đủng đỉnh, đáng ra phải chấp hành từ năm 2014 theo chỉ huy của Thủ tướng Chính phủ.

Về nội dung đề án, tôi nghĩ rằng chủ trương là rất khả quan vì đã biểu hiện rõ nhị đội ngũ nhiệm vụ cần chấp hành: Một là sản xuất dụng cụ vận chuyên chở công cộng, nhì là hạn chế giễu xe cá nhân.

Tôi bình chọn cao ý nghĩ đó của Sở GTVT Hà Nội, bởi vì người ta đưa ra sớm để hấp thu hoàn thành, giải pháp nào công nghệ không chính xác thì điều chỉnh, giải pháp nào về mặt thị trấn hội gây bức xúc thì phải bỏ.

Trong giai đoạn đưa ra trao đổi để tiếp nhận các luồng quan điểm thì tuy nhiên sẽ có rộng rãi tư tưởng không giống nhau, phổ biến cách góp ý khác nhau.

Tuy thế cái đích sau cùng của thị trấn Thủ đô vẫn phải bằng mọi biện pháp sản xuất có lí các phương tiện vận vận tải công cộng, tạo điều kiện cho người dân có phổ biến chọn hợp lý khi chuyển động, liên minh với các biện pháp kỹ thuật để hạn chế nhạo dụng cụ cơ giới tư nhân.

- Theo ông, Thủ đô đưa ra lộ trình tới 2020 cấm xe máy thì có khả thi không?

TS.Khuất Việt Hùng: Trong điều hành liên lạc thành phố có tất cả giải pháp, vì thế nếu như cứ nhăm nhăm nói về cấm xe máy thì sẽ rất phản cảm.

Ngay cả hạn nhạo báng thì cũng phải nói đúng đắn là ‘hạn chế nhạo chừng dùng công cụ cơ giới cá nhân’, bởi vì dụng cụ cá nhân bao gồm cả xe đạp. song song cũng tránh gây hiểu lầm là cấm cư dân chiếm hữu phương tiện cá nhân.

Theo tôi, giả dụ đưa thông tin không toàn vẹn thì rộng rãi người chỉ chú ý tham gia một chi tiết, một giải pháp khoa học (cấm xe máy) thì sẽ che phủ hết các giải pháp lớn hướng tới mục tiêu tốt đẹp.

Trong đề án này biện pháp số 1 là nâng cao năng lực vận chuyên chở công cộng, vậy thì tại sao quần chúng lại cứ nói tham gia chuyện cấm xe máy?

TS.Tắt thở Việt Hùng đánh giá, nâng cao năng lực vận chuyên chở công cộng liên minh với hạn nhạo báng dụng cụ cơ giới tư nhân là đòi hỏi hết sức bức thiết với Hà Nội tham gia lúc này. ảnh: Ngọc Quang quẻ.

Thực tại, Thủ đô đã thi hành lộ trình quản lý dụng cụ cơ giới cá nhân nhiều năm nay chứ không phải bây chừ mới mở đầu thực hiện.

Tôi lấy ví dụ, ở thị trấn Hàng Bông đoạn trong khoảng ngã tư Cửa Nam tham gia, xe máy đi được 2 chiều, còn chiều tham gia chỉ có xe buýt được hoạt động. Chiều ra từ phía Biển Gươm mới cho ô tô tư nhân lưu thông.

Hà Nội cũng đã chấp hành xe nào được tham gia xã nào, xe nào bị cấm; rồi cấm taxi theo giờ, cấm xe chuyên chở theo giờ... đó đều là những giải pháp hạn chế giễu phương tiện cơ giới tư nhân.

Dường như đó, chúng ta thấy rằng trên hè phố thi hành mấy năm nay rồi, và bây chừ đã mở rộng 3 ngày cuối tuần quành khu vực Hồ Gươm.

Vấn đề là khi thực hiện ý nghĩ đó này thì phải có vừa đủ các biện pháp để khi ưu tiên cho một đội ngũ đối tượng nhập cuộc liên lạc thì cũng phải tạo dễ dãi cho yêu cầu chuyển di của đội ngũ đối tượng khác.

Từ đó có những câu hỏi đặt ra như: Sắp xếp bãi đỗ xe thế nào? Phân luồng thế nào? Kết nối các phương tiện công cộng ra sao?

Vậy hạn dè bỉu công cụ cơ giới cá nhân, chi tiết là đối với xe máy có thực hiện được không? Tôi chắc chắn là thực hiện được!

Không chỉ hạn nhạo báng với xe máy mặc cả với ô tô tư nhân, bởi vì phải chia làng nhàng, loại dụng cụ nào choán phổ biến quy mô tuyến đường cam kết là đối tượng cần đon đả.

Ví như chỉ ân cần hạn chế giễu xe máy thì người địa phương sẽ nghĩ rằng không công bình bởi vì ô tô tư nhân cũng chiếm đoạt phổ quát quy mô tuyến đường.

Đây mới là một đề án thông thường, và để thắng lợi thì cần hồ hết các đề án bé bỏng. Ví dụ chỉ riêng nâng cao năng lực vận chuyển vận công cộng thì thêm bao nhiêu ô tô buýt, quản lý vận tải thế nào, vé mưu trí hay vẫn vé tay...đó là một đề án riêng, thì mới ra.

Phải có ý tưởnrg chi tiết từng hạng mục cần phải khiến, thời gian thi hành và thiết kế chi tiết.

Rút kinh nghiệm trong khoảng việc triển khai các tuyến trên hè phố nói quanh nói quẩn khu vực Đại dương Gươm mới đây, thành phố cần tính đến sự thay đổi hoạt động sử dụng đất, có phổ thông hộ kinh doanh chạm mặt gian khổ với các mặt hàng họ vẫn đang bán.

Bởi vậy, cần phải mua bán trước với người dân để họ tham khảo các loại hình kinh doanh và biến đổi phù hợp, thậm chí trong một số trường thích hợp thì thành phố cần hỗ trợ cho họ.

Hình như, trong đề án này tôi thấy thiếu một nhân tố, đó là vận vận tải hành khách công cộng liên thức giấc. Cần phải tính tới yếu tố này, để khiến cho thế nào xe vận chuyên chở liên tỉnh giấc chạy đều 10 – 15 phút/ 1 chuyến trong phạm vi 100km.

Như vậy, người địa phương thấy được có sự kết nối tốt sẽ đi dụng cụ công cộng, thuận lợi, giá cả có lí và tốt cho sức khỏe, an ninh hơn khi chuyển di. Thế là giảm được sự chuyển di bằng dụng cụ tư nhân.

Sự phát triển quá với tốc độ cao các khu bình thường cư trong 10 năm qua, nhưng lại đầu tư quá ít cho cơ sở vật chất dẫn đến tình trạng ùn tác trầm trọng tại Thủ đô. ảnh: Tiền phong.

- Thưa ông, có một vấn đề khôn cùng quan trọng đó là quy hoạch bình thường của thành phố vẫn tiếp diễn tình trạng cơ sở chạy theo thành phố thì sẽ không bao giờ ngăn chặn được nạn ùn tắc?

TS.Từ trần Việt Hùng: Các đồ án quy hoạch liên lạc của vietnam nói chung và Hà Nội nói riêng chưa có mô phỏng nào toàn vẹn, bảo đảm chất lượng, dẫn tới sự phát hành hoàn toàn dựa trên quy hoạch tĩnh, thiếu dòng liên lạc chạy trên đó.

Quy hoạch thông thường của thị trấn Hà Nội thì rất lớn, nhưng điều tiết tiết điệu thì rất kém, dẫn tới lạc điệu.

Thường thường ở Việt Nam thành phố đi trước và cơ sở tạo ra sau, dẫn đến tình trạng hiện thời là các khu phổ biến cư để ở thì xum xuê, nhưng kết cấu cơ sở vật chất không theo kịp.

Tỉ dụ như khu thành phố Linh Đàm xây dựng rất dày nhưng hạ tầng thì lại không cân xứng, quá kém.

Thí dụ như khu Royal City kết thúc thì cầu vượt Ngã Tư Sở trở nên quá bé bỏng. Và bây giờ kể cả khi hoàn thành tuyến tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông thì dân trong khu thị trấn này đã hiện ra thói quen chuyển động bằng dụng cụ tư nhân mất rồi.

Không chỉ có đường xá không phục vụ nổi mà một loạt các yếu tố khác phát sinh ở nhiều ngành như giáo dục, y tế, điện, nước, không gian thị trấn... đều bị quá chuyên chở.

Ở rộng rãi nước có qui định rất rõ ràng là các công trình có 5000m2 sàn trở lên buộc phải phải bình chọn ảnh hưởng giao thông.

Công trình này có thể là bình thường cư, trường học, bệnh viên... phải làm cho rõ có gây áp lực, làm cho ùn tắc liên lạc không. Ví như có thì phải dừng cho đến khi đáp ứng được. Hoặc phải giảm diện tích, thậm chí dừng hẳn không chuẩn y xây.

Còn ở ta điều hành quy hoạch không tốt dẫn đến phát hành thành phố quá hot, còn cơ sở thì cứ chạy theo sau, trong khi theo logic thì cơ sở vật chất phải đi trước, hoặc tối thiểu cũng phải phát hành song trùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét