Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Cùng nhau đêm cuối trước khi chia tay, anh lặng lẽ gài bẫy để làm cho tôi mang bầu

Khi đưa ra quyết định dừng lại tình yêu này, bản thân tôi cũng cảm thấy gian nan cực kì. Một cuộc tình hơn 5 năm, với bao mơ ước, hoài bão, cả những gì trong sáng và đáng quý nhất của đời con gái tôi cũng trao cho anh, với tôi mà nói, chia tay tôi thiệt hại hơn gấp bội. Thế nhưng khi tôi đã phải quyết định như vậy, tức thị tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Chúng tôi quen nhau từ khi còn ngồi bình thường giảng tuyến đường đại học. Ái tình thời sinh viên với nhân thức bao mộng mơ. Ngày đó, anh cũng cuồng si mê và đeo đuổi ve vãn tôi ghê lắm. Khoảng hơn 2 năm sau tôi mới chính thức nhận lời yêu. Nhì đứa hứa hẹn hứa hẹn với nhau phần lớn vấn đề, về việc sau này khi tốt nghiệp sẽ mua việc trên thị trấn, kết hôn và bình thường sống cùng nhau.

Một cuộc tình hơn 5 năm, với bao ước mong, hoài bão, cả những gì trong trắng và đáng quý nhất của đời con gái tôi cũng trao cho anh, với tôi mà nói, chia tay tôi thiệt hại hơn gấp bội. (ảnh minh họa)

Bài liên quan:

Nhưng rồi sau khi ra trường, thực tiễn cuộc sống đã buộc chúng tôi phải đối diện với gần như mà chẳng thể mơ mộng mãi được. Nhà tôi và nhà anh ở cách thức xa nhau tới cả vài trăm cây số. Đã vậy, gia đình anh lại có điều kiện kinh tế eo hẹp, làm nông nghiệp, các em đông nheo nhãi ranh… Mái ấm tôi có khá giả hơn chút đỉnh. Do vậy, khi tôi theo anh về thăm quê, bố mẹ anh thì rất ưng tôi nhưng ngược lại, gia đình tôi khuyên tôi nên cân nhắc thật kĩ để chẳng phải hối hận sau này. Vì yêu là một chuyện, sau này lấy nhau về, cuộc sống quá cơ cực, e rằng sẽ không dễ dàng lòng êm ấm, hơn nữa không có tiền, con trẻ trong nhà cũng phải chịu thiệt thòi.

Dĩ nhiên, lí do chính khiến cho tôi quyết định chia tay anh ko phải chỉ vì cảnh ngộ mái nhà anh tương tự. Điều chủ chốt nhất là nhân loại anh. Trong khoảng khi tốt nghiệp tới giờ, anh không tậu được một công tác nào bất biến, thu nhập chẳng đủ ăn. Việc gì anh cũng chê bai. Cái chỗ ngon nghẻ thì họ kiếm được anh tham gia được hơn 1 bốn tuần là đuổi bởi lẽ anh không đáp ứng được ý định công tác. Còn những chỗ vừa sức thì anh chê ỏng, chê ôi là không xứng tầm.

Cuối cùng anh cũng đồng ý dừng lại. Tôi thở phào thoải mái, cho rằng chính mình có thể buông cuộc tình này và sắm cho mình một người khác phù hợp hơn. (Ảnh minh họa)

Rút cục, đã hơn 3 năm kể trong khoảng khi ra trường, anh vẫn lông bông. Tôi không muốn khoe khoang nhưng đích thực tiền chi phí sinh hoạt hàng bốn tuần anh cũng bòn của tôi. Khi thì anh vay, lúc thì anh vay, đã thế, cả 04 tuần anh qua nhà tôi ăn ngủ lại mà chẳng đưa đồng nào làm tôi cứ phải gồng lên nuôi thêm anh. Mặc dù tôi thu nhập cũng không tệ nhưng tôi còn có mái nhà, có ba má và các em phải lo cho nữa. Tôi chẳng thể đèo bồng mãi được.

Nhân thức là anh yêu mình nhưng đích thực tình ái trong tôi đã không còn. Đổi lại chỉ là sự thất vọng, chán nản, đôi lúc là coi thường. Tôi chán cảnh người đàn ông cứ làm được nửa 04 tuần lại bị đuổi, lương chả đủ mà ăn. Chúng tôi cũng đâu còn năng động gì nữa, lẽ ra ví như định hình thì có thể cưới nhau rồi.

Vậy là sau bao đêm lần khần suy nghĩ, tôi quyết định xong xuôi khoát với anh để sắm thời cơ mới cho bản thân. Tôi không dám mạo hiểm bên một người đại trượng phu không nuôi nổi bạn dạng thân. Hơn nữa, tình cảm trong tôi cũng đã nhạt nhẽo rồi. Khi tôi nói ra quyết định này anh rất sốc. Có nhẽ từ trước tới giờ vì anh thấy tôi tình nghĩa, không mơ mòng đến khách hàng nào, tình cảm của hai đứa cũng gắn bó sâu đậm 5 năm trời nên anh chẳng thể tin tôi lại muốn chia tay.

Anh thuyết phục hết nước hết cái, anh thút thít cầu xin cũng chẳng thể làm cho tôi đổi mới quyết định. Tôi cũng đã chuẩn bị tâm lí cho vấn đề này vì tôi nhân thức lúc này anh không bao giờ chịu rời xa tôi, một phần là vì tình yêu, phần khác là vì anh cũng chẳng thể tậu được khách hàng nào hơn tôi cả.

Cuối cùng anh cũng đồng ý dừng lại. Tôi thở phào khoan khoái, nghĩ là bản thân mình có thể buông cuộc tình này và tậu cho bản thân một người khác phù hợp hơn. Nhưng anh đòi tôi phải dành cho anh một đêm cuối cùng ngọt ngào, trước khi nhì đứa chia tay. Vì tôi biết anh còn sốc với chuyện này, tôi không muốn anh vô vọng nên đồng ý.

Tôi phải làm gì đây? Chẳng lẽ cả đời tôi phải gắn bó với người con trai bất tài này ư? (Ảnh minh họa)

Tôi đặt phòng nơi nghỉ ngơi đi nghỉ ngơi ở một nơi phương pháp đô thị vài chục cây số trong 2 ngày cuối tuần. Tôi coi đó như một cách thức làm anh bớt hụt hẫng. Đương nhiên, chuyện chúng tôi đã từng có quan hệ trước đấy vẫn diễn ra nhiều lần nên giờ tôi cũng không phải chần chừ. Tôi sợ dính bầu nên đã sẵn sàng chú ý “bao” để tránh hậu quả. Nhưng tôi đâu có ngờ…

Anh đã lặng lẽ lên chiến lược. Những chiếc “bao” mà tôi tậu anh đều khiến cho thủng… Tôi hồn nhiên không biết gì cả… Sau 2 đêm cuối tuần đó, chúng tôi về thành phố và mở màn cắt giao thông. Cho tới hơn 2 tháng sau, tôi mới tá hỏa phát hiện mình mang bầu. Lúc này, anh sắm gặp tôi và đòi hỏi cưới.

Giờ thì tôi mới vỡ lẽ, thế ra anh không hài lòng buông tha tôi nên đã chuẩn bị ý tưởnrg để hi vọng tôi có bầu. Anh nắm được thóp tôi không bao giờ dám bỏ con nên đã khiến cho như vậy. Tôi khốn khổ cực kì. Tôi vừa mới quen một người mới, mặc dầu tình cảm còn chưa đâu tham gia đâu nhưng tôi cảm thấy rất hợp. Vậy mà giờ tôi lại có con với anh ta. Anh ta cứ nằng nặc bảo cưới nhau đi vì con, sắm cách thu hút tôi. Chuyện tôi có bầu anh ta loan báo với hết đồng đội, gia đình… Anh ta tậu mọi cách để tôi không thể dứt tình.

Tôi phải làm gì đây? Không lẽ cả đời tôi phải gắn bó với người đàn ông bất tài này ư?


Tham khảo thêm: diễn đàn seo cần thơ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét