LTS: Bạo lực học tuyến phố chắc hẳn là mối sợ hãi bậc nhất của các bậc làm cha mẹ.
Còn dưới góc nhìn của một học sinh thì sao? Các em chính là người trong cuộc và bữa nay, em Nguyễn Huyền My (sinh viên lớp 12T1 trường Trung học Rộng rãi Thăng Long, Thủ đô) có bài viết về yếu tố này.
Tòa soạn trân trọng gửi đến bạn đọc!
Bạo lực học tuyến đường hiện đang biến thành một nhân tố mang tính thế giới làm đa dạng trẻ em bị sợ hãi dĩ vãng, tổn thương tâm lý và sai lệch tư cách.
Với các cách thức bắt nạt ngày một tinh vi, số lượng trẻ bị trầm cảm cũng tăng cao và phần đông trong số đó đã có hành vi trẫm mình, phản ảnh nhiều qua các video được đưa lên mạng phố hội trong thời điểm cách đây không lâu.
Khi cả bên nạt và bị ăn hiếp đều là nạn nhân
Những đứa trẻ chịu sự doạ ở khu vui chơi thường phải đương đầu với nguy cơ tổn thương về mặt vật lý, và chướng ngại về mặt ý thức trong tạo ra tư cách sau này.
Theo dò hỏi, 3/4 số vụ tự sát liên quan tới trẻ vị thành niên hàng năm đều là hệ quả của bạo lực học đường.
Những đứa trẻ từng trải qua việc bị đe thường gặp mặt gian khổ và hạn chế nhạo trong giao thiệp phố hội, và trong vài trường hợp khác còn biểu lộ sự sai lệch về xúc cảm và kiếm được thức cũng như rối loàn về mặt tư cách.
| Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn. |
Và đầy đủ những đứa trẻ này đều không được nhận thấy và giúp đỡ kịp thời cho tới khi sự việc đã trở thành nghiêm trọng.
Tất nhiên, cũng không phải chỉ có những đứa trẻ bị nạt mới là nạn nhân.
Trong tất cả các tìm hiểu, điều tra, người ta đã bỏ lỡ phần lớn nửa kia vấn đề, rằng những kẻ ăn hiếp cũng chỉ là những đứa trẻ, và thậm chí còn cần được giáo dục, kiểm soát an ninh nhiều hơn so với nạn nhân của chúng.
Hành động bắt nạt có phải là hành vi có ý thức và những đứa trẻ này đều tinh thần được hành vi của bản thân là sai trái, khi mà những đứa trẻ xung quanh A dua, còn các giáo viên, phụ huynh thì không nắm đủ rõ tình hình?
Chúng ta nhường như chưa nghĩ tới những đứa trẻ này một bí quyết công bình và thấu đáo về nguyên nhân dẫn hành vi bạo lực, thiếu thốn và bất an khiến cho chúng phải làm thương tổn người khác cũng như trong suốt giai đoạn dằn vặt chúng phải trải qua.
Toàn bộ những gì chúng ta nghĩ đến chỉ là việc phán xét dựa trên cảnh ngộ, môi trường sống hay chỉ số mưu trí của chúng; sau đó chúng ta liệt những học sinh này vào diện sinh viên riêng biệt, bị giáo viên bí quyết ly hoặc dung túng và chỉ vài ít được định hướng trở lại để hòa nhập và nhận sự thứ tha.
Trong phần nhiều trường phù hợp, những đứa trẻ gây ra những hành vi bạo lực thường trở thành nạn nhân của hành vi nạt sau này (thậm chí số lượng còn rộng rãi hơn nhiều so với những đứa trẻ từng là nạn nhân).
Chúng ta cũng chưa có nhận thức đúng mực về nhân tố đạo đức, trong nhiều trường phù hợp, bạo lực học các con phố còn là thể hiện của cảm giác thiếu an toàn, thiếu công bằng mà một đứa trẻ phải gánh chịu.
Phổ biến ta phán xét, thương hại, buộc tội mà quên mất rằng những đứa trẻ đi nạt cũng đang dằn vặt và khổ sở hệt như những nạn nhân của chúng.
|
|
Nó cũng giống như áp lực khổ cực trong khoảng mọi phía, cảm giác bơ vơ, tuyệt vọng như những đứa trẻ thông thường.
Có thể ví bạo lực học các con phố như một căn bệnh hiểm có điều kiện kinh tế eo hẹp đang lây lan với tốc độ chóng mặt và cần “phòng bệnh hơn chữa bệnh”.
Nếu một đứa trẻ được dạy bảo từ gầy về lòng yêu thương, trắc ẩn và sống trong sự đùm bọc, kính yêu thì kỹ năng chúng có những hành vi bạo lực học tuyến đường liệu có cao?
Đương nhiên là không, bởi chúng được dạy phải niềm nở, kính yêu và không miệt thị, khiến cho thương tổn người khác.
Chúng ta đang có những hành động gì?
Trong những năm vừa qua, các hoạt động chống bạo lực học tuyến phố đang diễn ra một cách vô cùng tích cực và nhận được sự hưởng ứng hăng hái trên toàn trái đất.
Trên gần như các phương diện: trong khoảng giáo dục, nghệ thuật cho tới tin báo, truyền thông; hầu hết đều phản chiếu cho phố hội cái nhìn hoàn toản hơn về bạo lực học các con phố.
|
|
Có toàn bộ các cuộc thi khiến cho phim về chủ đề này và được bạn trẻ đón nhận.
Các cuộc tranh tài viết được doanh nghiệp thường niên, đem đến không ít các thành quả có giá trị nhân bản và nghệ thuật.
Đặc biệt hơn, các công ty quả đât cũng đang đon đả sâu sắc đến vấn đề này. UNICEF ( Quỹ Nhi đồng Liên Thích hợp Quốc) đã và đang tuyên truyền rộng rãi về vấn nạn bạo lực học tuyến phố trên rộng rãi tổ quốc không giống nhau.
Phổ thông nước nhà đã xây dựng những con đường dây nóng bỏ ra riêng cho việc tố giác bạo lực học con đường, và điều này cũng đang được đề cập tới trong chương trình giáo dục rộng rãi.
Nhật Phiên bản là một tổ quốc điển hình cho việc chiến đấu chống vấn nạn bạo lực học tuyến đường.
Qua giáo dục cũng như các dụng cụ truyền thông như phim ảnh, sách truyện, … các phương tiện có thể tác động trực tiếp đến trẻ em, họ tuyên truyền về điều này một phương pháp thẳng thắn, khỏe khoắn và đầy xúc cảm.
Một số công trình điện ảnh như Limit, Life, Crow zero; hay trong một số tiểu thuyết nhiều người biết đến khác của Nhật Phiên bản, ta có thể bắt gặp mặt thường xuyên những khuông cảnh về bạo lực học con đường (về tâm lý, hậu quả và sự dằn vặt của các hero quay quanh vấn nạn này), qua đó đưa tới cho bạn đọc một cái nhìn thâm thúy, trực diện đối với yếu tố vốn đang nhức nhối nhưng rất dễ bị xem nhẹ này.
Khác lạ hơn, Nhật Bạn dạng còn tận dụng triệt để thương hiệu của bản thân để tuyên truyền về tác hại của bạo lực học tuyến phố.
Anime và manga trong khoảng lâu đã trở thành một trong những gương mặt của giang sơn và tầm ảnh hưởng của chúng ra nhân loại không hề nhỏ.
Trong hồ hết các tác phẩm mang tính giải trí này, tệ nạn doạ được mô tả một cách trực giác chân thật với đối tượng người theo dõi chủ quản là con nít và thanh thiếu niên (những lứa tuổi can dự trực tiếp đến bạo lực học trục đường).
Trong khoảng những công trình kinh điển như Doraemon (những bộ truyện mà ai bạn nào cũng biết), cho đến các tác phẩm mới nhất như là Koe no katachi (tuyệt phẩm manga có mặt trên thị trường tham gia năm 2011 và sắp được chuyển thể sang anime), yếu tố bạo lực học tuyến phố đều được biểu đạt như một nỗi khiếp sợ thường nhật và chân thực.
Thầy giáo, phụ huynh phải chủ động vũ trang kiến thức!
Ngoài ra phổ biến nơi trên quả đât đang đấu tranh quyết liệt chống bạo lực học tuyến phố thì nhân tố này cũng không hề có tín hiệu thuyên giảm.
Tại sao trong một không gian giáo dục những thế hệ mai sau của tổ quốc, đáng lẽ ra các em cần phải được bảo kê và để mắt tốt nhất thì lại có những hành vi bạo lực lẫn nhau, vậy chúng ta đang bận bịu sai lạc gì trong công tác doanh nghiệp, điều hành giáo dục?
|
|
Ở một chừng mực nào đó, công cuộc chống lại bạo lực học các con phố nhịn nhường như chỉ phát triển mạnh bạo và được chú ý phổ quát ở các nước phát triển.
Ở các nước đang sản xuất, sự kiếm được thức về điều này vẫn còn gần như hạn nhạo báng.
Người ta thường coi nhẹ tầm ảnh hưởng của bạo lực học tuyến phố, tỏ thái độ lạnh nhạt trừ khi sự việc đã trở thành quá hiểm nguy.
Công tác vũ trang tri thức, kĩ năng cho trẻ về yếu tố này vẫn còn rộng rãi qua quýt, thiếu sót cũng như hiện có quá ít các đơn vị được lập ra để cung cấp về vấn đề này.
Ở vn, vấn đề bạo lực học các con phố chưa chính thức được đưa vào chương trình giảng dạy, thầy giáo cũng không được cung ứng khả năng giải quyết các hành vi bạo lực trong lớp học.
Khi những vụ doạ, tấn công đập về mặt thể xác, hay gây thương tổn tinh thần xảy ra, tất cả các sinh viên đều hoảng sợ và xử lí điều một phương pháp cảm tính, khi mà đáng lẽ là những thứ chúng cần được dạy, sẵn sàng để đối phó và có nhà trường, cha mẹ làm cho người hướng dẫn, chỗ dựa cho các em.
Trong hầu hết các trường phù hợp, giáo viên và mái ấm chỉ nhân thức yếu tố khi mọi thứ đã trở thành nghiêm trọng trong khi những đứa trẻ không có cảm giác bình yên và im tâm khi san sớt với phụ huynh, thầy giáo (phải là người bảo hộ và đứng ra thanh minh).
Với một nước đang trên đà hội nhập, tạo ra như vietnam, cũng cần có thời gian để tạo ra, để thay đổi; từ đó dần dần xây dựng chương trình giáo dục bắt kịp với thế giới.
Nhưng có thật chúng ta đề xuất chờ thêm một vài năm, vài chục năm, hay là lâu hơn nữa để có thể tạo ra ngang hàng chất lượng giáo dục bạo lực học con đường với các nước tiên tiến?
Thực tại, chúng ta có rộng rãi thứ có thể chấp hành trong khoảng hiện thời mà không cần đến một tiềm lực quá lớn về nguồn vốn.
Một chuyên gia người Nhật nghĩ là, đa số các xuất xứ dẫn đến bạo lực học các con phố thuộc về cảm xúc và kiếm được thức, khi giáo viên làm biếng trong việc gắn kết và quản lí các thành viên trong lớp học; khi cha mẹ không niềm nở tới con trẻ trong nhà một phương pháp trọn vẹn; hoặc là sức ép gây ra bởi điểm số và bệnh chiến thắng.
Có thể thấy rõ khắc phục nhân tố bạo lực học trục đường không chỉ là nghĩa vụ của một công ty, cá nhân, đất nước hay một đơn vị nào mà là bổn phận của toàn phường hội.
Chúng ta cần phải thân mật về những đứa trẻ và gần gũi, chia sớt nhiều hơn để nắm bắt những vấn đề của chúng một bí quyết thâm thúy, dưới cái nhìn của một đứa trẻ khác chứ không phải như những người lớn vô can.
Trong không gian lớp học, rộng rãi thầy giáo từ chối chịu trách nhiệm xử lí những vụ bạo lực diễn ra giữa học sinh với học sinh; hoặc thực thi bổn phận này một cách qua loa và nông cạn, dung túng và che giấu.
Dù chẳng hề là phần lớn nhưng những yếu tố này vẫn đang sống sót, và dù có không dễ dàng hài lòng đến thế nào thì nó vẫn đang xảy ra.
Trong một mái ấm, không hề phụ huynh nào cũng có cách xử lí các điều về bạo lực học tuyến đường một cách thức hiệu quả.
Thứ nhất, những ông bố bà mẹ thường không đủ vững vàng và bình tĩnh khi trẻ kể lại về việc bị doạ, dẫn tới tâm lý lúng túng, thấp thỏm không đáng có ở trẻ (trong khi đáng nhẽ, những đứa trẻ này cần phải được trấn an trong khoảng chính tâm lý vững quà của các bậc phụ huynh).
Thứ hai, các vị phụ huynh thỉnh thoảng chưa nắm bắt rõ cảnh huống mà con bản thân đang gặp mặt phải, mà đã đi đến một vài phương pháp quyết không hiệu quả như là ép con chuyển lớp chuyển trường, hoặc trực tiếp doạ dọa đứa trẻ bắt nạt, hay là giao phó toàn thể trách nhiệm cho thầy giáo (những người chưa chắc đã nắm rõ điều hơn họ là bao).
Những cách xử lí méo mó nhiều lúc còn khiến mọi việc trầm trọng hơn, trẻ từ việc bị doạ trở thành mất niềm tin vào nhà trường, gia đình và tĩnh mịch (căn do lớn nhất làm đa số các vụ ăn hiếp đều không được nhận thấy và xử lí kịp thời trước khi gây ra hậu quả hiểm nguy).
Bao bọc giờ chúng ta mới đích thực chịu thân mật tới những đứa trẻ của bản thân mình một phương pháp thực sự sâu sắc như những người bạn có thể cùng chúng san sẻ áp lực và gánh nặng, chứ chẳng phải như những bề trên vô cảm?
Trong những nỗ lực để chấm dứt bạo lực học các con phố, người ta thường dồn vào một chỗ vào những nhân tố thực tiễn rất nhiều, và đó cũng là phương châm hoạt động của đa số các đất nước và tổ chức trên nhân loại bây chừ với vấn nạn này.
|
|
Câu hỏi được đặt ra ở đây là vì sao đông đảo những đứa trẻ hứng chịu bạo lực học đường lại chọn lựa im re?
Sự vắng lặng ấy không dừng lại khi chúng ta đã phát xuất hiện điều, cho dù có được bênh vực, được đánh tháo, thì những đứa trẻ ấy cũng không thật sự anh dũng để cất công bố nói.
Khiến sao có thể hoàn thành bạo lực học con đường?
Ở hạn độ nào đó, các thành quả nghệ thuật nên được đánh giá cao trong công cuộc chống lại bạo lực học trục đường.
Một đứa trẻ khi đã cảm kiếm được thâm thúy về sự xấu xa của những hành động doạ, cùng đồng cảm với sự âu sầu của nhân vật chính và được nuôi dưỡng những ý tưởng về sự công bằng, chính nghĩa trong khoảng chính những cuốn truyện tranh và phim hoạt hình đọc được thì sẽ ít có khả năng gây ra hay Đành chịu biến thành nạn nhân của hành vi đó.
Xin trích ra đây câu nói của Mẹ Teresa: “Ko phải toàn bộ chúng ta đều khiến cho được những vấn đề to đùng. Nhưng chúng ta có thể làm cho những nhân tố bé nhặt với ái tình đẩy đà”.
Hãy làm ngay, đừng kì vọng!
Đã tới lúc, chúng ta cần có những hành động hăng hái nhằm Đương Đầu tình trạng bạo lực học trục đường.
Đông đảo chúng ta cần kiếm được thức thâm thúy về sự nguy hại của bạo lực học tuyến đường, biểu hiện của nó và cơ chế giải quyết.
Hầu hết những đứa trẻ đều có quyền đến trường trong sự an ninh và êm ấm, nơi mà chúng có thể học tập, kết giao và biến thành những con người khổng lồ. Chống lại bạo lực học trục đường và đào thải nó ra khỏi trên hè phố phải là nghĩa vụ của tất cả dân chúng.
Yếu tố bạo lực học các con phố đã biến thành một vấn nạn trong công viên, các phụ thân mẹ, giáo viên có thể tò mò về nhân tố này qua các sách báo, công cụ truyền thông, đón đọc để tự trang bị và bảo vệ những thế hệ mai sau.
Phụ thân mẹ hãy là những chỗ dựa vững chắc, hướng dẫn các em từ ốm lối sống lành mạnh và chế độ kiểm soát an ninh bản thân.
Các thầy giáo cũng cần vũ trang hoàn toản kiến thức để giáo huấn cho các em và có sự thấu nắm bắt, chuẩn bị dung thứ, chỉ dẫn các em vướng tham gia những hành động bạo lực quay về hòa nhập với bằng hữu.
Hãy khiến cho ngay, đừng hy vọng!
Tài liệu xem thêm:
http://baotintuc.Việt Nam/nhin-ra-the-gioi/tranh-cai-quanh-vu-bao-luc-hoc-duong-o-nhat-ban-20120720230843040.htm
https://vi.wikipedia.org/wiki/Bphần trămE1%BAphần trămA1o_lphần trămE1%BBphần trămB1c_hphần trămE1%BB%8Dc_phần trămC4%91%C6%B0phần trămE1%BB%9Dng
http://motthegioi.vietnam/giao-duc-c-69/du-hoc-c-109/bao-luc-hoc-duong-nhung-cau-chuyen-dang-buon-o-nhat-ban-5671.html
https://en.wikipedia.org/wiki/A_Silent_Voice_(manga)
http://www.unicef.org/wcaro/documents_publications_4271.html
http://www.rand.org/pubs/issue_papers/IP219/index2.html
Đọc thêm: tin tức nhanh trong ngày
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét