(Blogtamsu) - Sau khi thấy chỗ anh ấy đặt vợ xuống là chiếc xe lăn tôi đã rất sốc. Tôi quay đầu xe nước mắt rơi lã chã, bao hình ảnh hấp dẫn, van nài, uống rượu vì khao khát có anh hiện len trong đầu. Tôi cười chát chúa khi biết tại sao mình luôn thất bại.
Tôi là 1 người phụ nữ có chế độ ưa nhìn, cao cường khá tự tin, từ lúc học đại học tới giờ tôi đã làm cho phần nhiều công tác và gần như việc nào cũng tiếp xúc với những người thành đạt phong lưu. Gần 30 tuổi tôi đã trải qua một vài mối tình với những người sẵn lòng cung phụng tôi, nhưng có nhẽ tính tôi hơi hướng ngoại thích bay dancing nên khó khăn có thể thủ phận yêu mãi 1 người.
Tôi đơn lẻ trong suốt 2 năm qua vì muốn tập trung vào làm những việc mà tôi yêu thích, đi những nơi mà tôi muốn. Và rồi 1 ngày tôi gặp gỡ anh, anh đích thân mời tôi về khiến cho trưởng phòng kinh doanh cho công ti. So với công tác hiện nay của tôi thì chỗ anh bố trí có thể không hơn, lương cũng không bằng nhưng chẳng hiểu sao tôi lại hối hả gật đầu đồng ý. Có nhẽ là tại anh, ở anh có 1 sự thu hút nhất định, khuôn mặt điềm tĩnh đáng tin tưởng làm cho người ta thấy an toàn thoải mái khi ở bên.
Chúng tôi cùng nhau khiến việc, công ty ngày càng sản xuất còn trái tim tôi cũng ngày một lỗi nhịp vì anh – người đại trượng phu đã có mái nhà nhưng lại làm bất cứ cô gái nào cũng bị cuốn hút. Thỉnh thoảng tôi có nghe mấy người trong tổ chức thủ thỉ. Họ nói anh yêu cung phi lắm, ngày nào cũng cố về sớm đi chợ nấu cơm cho chị ấy. Lấy nhau được hơn 7 năm nhưng lúc nào họ cũng như mới cưới. Nghe đến đó chẳng nắm bắt sao tôi thấy ghen tỵ với người thiếu phụ kia, lòng tôi dâng lên 1 chút khó chịu. Có lẽ là vì tôi đã yêu anh quá phổ biến, thật điên rồ khi 1 người con gái có bao chàng trai theo đuổi dù tuổi không còn ít như tôi lại có ngày phải lòng 1 người nam nhi đã có 1 cung phi 1 con như anh.
Tham khảo >>> Nửa đêm tỉnh dậy tôi đứng không vững khi thấy cảnh chồng đang hì hục ‘châm cứu’ cho cô ô sin vừa tròn 18 tuổi
(Ảnh minh họa)
Tôi luôn sử dụng triệt để mọi thời gian bên anh, lấy lòng anh, quyến rũ anh. Tôi thèm khát được anh ôm vào lòng, tôi muốn được anh đáp lại tình cảm dù chỉ là sự bố thí nhỏ nhoi, hay là làm nửa kia bóng tối cũng được. Có những đêm bị anh khước từ khéo, tôi cứ thế vừa uống rượu vừa khóc. Tôi hỏi vì sao anh lại khước từ em, thì anh tỉnh bơ trở lời:
- Anh có cung phi con rồi, anh không muốn khiến cho họ bị tổn thương vì họ là những người luôn yêu anh vô yếu tố kiện.
- Vậy em không yêu anh hay sao, em yêu anh đến phát điên lên được.
- Rồi em sẽ mua được vui vẻ của bản thân mình thôi, đừng dại khờ yêu 1 người đã có gia đình như anh. Thế nhé, anh về đây, cô ấy đang chờ.
Tôi như phát điên, tôi ném vỡ lẽ cả cửa kính, tôi ghét gương mặt điềm tĩnh của anh khi từ chối tồi, tôi ghét câu nói: “Anh về đây, cô ấy đang chờ”. Tôi tự hỏi chị ta là hoa hậu hay nữ thần mà anh lại yêu cuồng si mê tương tự. Sau những đêm lẻ loi tranh đấu, ngày đến làm cho việc chúng tôi lại tỏ ra chung. Ngày nào không thấy anh thì ngày đó tôi nhường như thường khiến cho được việc gì.
Rồi 1 ngày chẳng nắm bắt sao tôi lén đi theo sau xe anh. Ngồi trong ô tô mắt tôi cứ dán vào chiếc xe anh đang chuyển di ra vùng ngoại thành. Ở nơi đó có 1 khu vườn nhỏ tuổi rất đẹp, có 1 người đàn bà ngồi ở trên chiếc ghế đá chờ anh về.
Tôi đang hình dung cảnh chị ta chạy đến hỏi han sà vào lòng anh, nhưng không, chị ấy chỉ nhoẻn cười. Anh trao cung phi 1 nụ hôn, hỏi han đôi vấn đề rồi tôi thấy anh bế nổi chị ấy lên. Lúc đó nước mắt tôi Đợi chờ rơi xuống khi thấy anh quá tình cảm với hiền thê… nhưng nơi anh ấy đặt vợ tôi của mình xuống là 1 chiếc xe lăn.
Tôi sốc lắm, chân chị ấy không đi được sao? Tôi thấy anh đẩy hậu phi đi dạo 1 vòng cho cá ăn. Rồi cậu đại trượng phu chạy tới, cười đùa tặng mẹ 1 bức chụp tự tay nó vẽ. Nhìn cả nhà họ thật hạnh phúc, tuy đứng xa nhưng tôi trông thấy phi tần anh rất dễ thương và rất hiền chỉ có nhân tố chân chị ấy dường như bị tật.
Xem thêm >>> Dậy trong khoảng 4 giờ sáng đi khiến kiếm tiền chữa bệnh cho người yêu, để rồi 1 ngày suýt ngất xỉu khi thấy em không ‘mảnh vải che thân’ đang hì hụi…
(Ảnh minh họa)
Tôi thấy vừa xót xa, vừa sốc, vừa ghen tỵ. Chị ấy ngồi 1 chỗ nhưng lại được người con trai đó yêu đa dạng như vậy, ắt hẳn người phi tần đó phải tuyệt vời lắm. Tôi quay xe ra về đầu óc trống rỗng. Tôi thấy mình hoàn toàn thất bại. Tôi không bằng 1 người thanh nữ tàn tật và tôi thật bỉ ổi, vô liêm sỉ khi định cướp chồng của 1 người thanh nữ chỉ nhân thức giam bản thân mình trong 4 bức tường, chiều chiều ra cửa chờ chồng về. Tôi khóc, chưa bao giờ tôi khóc vì thấy bản thân bản thân thảm hại như thế.
Tôi kể với anh tôi đã nhân thức chuyện thê thiếp anh bị tàn tật, anh ngỡ ngàng và rồi anh mở màn kể về chị. Sở dĩ tôi vẫn luôn gọi hiền thê anh là chị vì tôi đích thực tôn trọng người thanh nữ đó. Anh nói anh chị yêu nhau 9 năm rồi mới cưới. Suốt 9 năm đó có những khi anh thất nghiệp nằm ở phòng dài cả cổ, chính chị đã bươn chải nuôi anh mà không 1 lần than vãn. Chị hiền đức, xinh tươi nổi tiếng và học hành rất nhiều năm kinh nghiệm. Khi sự nghiệp của chị đang ở đỉnh cao thì phi tần chồng anh chị gặp 1 vụ tai nạn xe máy. Vì muốn cứu chồng chị đã bị nghiền nát đôi chân, khi đó con của họ mới được gần 1 năm tuổi.
Anh nợ chị phần lớn, nếu không có chị thì hôm đó có thể anh đã chết. Dù mất đôi chân nhưng chưa 1 lần chị đổ lỗi tại anh. Anh thật sự rất yêu và trân trọng người phụ nữ đó, vì vậy nên dù có gần như cô gái yêu anh nhưng anh vẫn không thể thay lòng. Nghe chấm dứt tôi cười chát chúa nội địa mắt. Tôi xót cho chị, cho anh và cho tôi. Giờ tôi đã nắm bắt ra rằng bản thân mình sẽ không bao giờ thắng cuộc, tôi xin thua trong sự khâm phục. Chẳng những vậy tồi còn thấy hâm mộ tình cảm của anh và người thiếu nữ đó hồ hết.
An Nhiên/ Một Thế Giới
Đọc thêm: Tin Mới 24h
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét